(Copy lại từ FB note)
Ghi vào đây để không quên...
2 lần đẻ khác hẳn nhau.
Lần trước tuy có vất vả nhưng lại có niềm hân hoan chờ đón đứa con đầu
lòng nên bao nhiêu đau đớn, lo lắng tan biến ngay sau khi chào đời. Lần
này thì cứ thấp thỏm xem có gì xảy ra không thì chả xảy ra gì, mọi thứ
nhẹ nhàng, đúng lịch, đúng dự đoán. Chỉ có điều từ lúc đẻ xong chẳng
muốn làm gì, chỉ muốn nằm ngủ...
Sau hôm báo động giả,
nằm bv mất 2 tối chả đc tích sự gì, ko có cơn gò, cổ tử cung ko mở thêm,
em bé vẫn khỏe thì đến sáng thứ 5 bác sĩ đuổi về. Bác ý bảo: thôi cứ về
nhà đi, nằm ở đây cũng ko giải quyết vấn đề gì. Bình thường bác ý bảo
cứ thấy cơn gò 10 phút/lần, trong vòng 1 tiếng thì đến bv nhá. Nhưng hôm
đấy bác dặn gò trong nửa tiếng là phải đến luôn đấy. Vâng thì bác dặn
cháu xin nghe. Chỉ thắc mắc là ko thấy cơn gò thì sao biết sắp đẻ mà
vào, lần trước vỡ ối xong 40 phút Tép đã chui tọt ra rồi, lần này mà chờ
vỡ ối thì đi ko kịp. Bv này lại xa nữa chứ. Bs lại bảo yên tâm, thể nào
chả có cơn gò, ko gò sao đẻ đc? Bác nói thế thì còn cãi gì nữa. 2 vc
dắt nhau về. Tranh thủ Tép đi học còn đưa nhau đi mấy siêu thị tìm mua
tai với mũi về làm nem tai nữa chứ. Trên đường về chồng cứ lẩm bẩm, thể
nào tối nay cũng đẻ. Rồi lại: ôi con ơi mai là 8/3 đừng ra vội ko sau về
VN thành dở hơi đấy.
Chiều về cũng chả có gì đặc biệt,
em bé vẫn đạp tưng bừng. Nấu nấu nướng nướng, ăn ăn uống uống xong thì
buồn ngủ quá thôi chào Tép mẹ mệt, mẹ đi ngủ nhé. Ngủ từ 8h-10h tự dưng
thấy muốn đi toilet, nhưng mà đang còn suy nghĩ có nên dậy ko hay là ngủ
tiếp thì cứ thấy nước chảy ra. Ôi thôi chết rồi, vỡ ối rồi, thế là bật
dậy kiểm tra, đúng rồi. Gọi: chồng ơi, đi bv thôi, sắp đẻ rồi. Chồng vội
vàng ra vơ túi, đi lấy xe, cầm chìa khóa sang nhà hàng xóm gửi để tí
nhờ anh chị sang xem Tép. 2 vc lại đi vào bv. Mà sao đường lắm đèn đỏ
thế này. Đành phải liều vượt mấy phát, ko biết có bị chụp ảnh phát nào
ko.
11h kém 10 đến nơi. Đúng là con với chả cái, chưa
ra đời đã cho bố mẹ vào hoàn cảnh oái oăm. Cả mấy đêm trước nằm bv thì
toàn gặp bà đỡ, y tá nói tiếng Anh, còn đang khen Đức nó vẫn hơn hẳn TS,
tiếng Anh tốt thật. Thế mà nhằm đúng đêm nay vớ phải bà đỡ ko nói tiếng
Anh. Hic. Thôi thì đành để nước trôi theo dòng vậy. Với trình độ tiếng
Đức còi của mình cũng trao đổi đc mấy câu. Sau khi cuốn dây dợ vào người
để đo tim thai, cơn gò và kiểm tra vẫn chưa mở thêm tí nào, bà ý mời về
phòng bảo cố ngủ đi, khi nào có cơn gò 5phút/lần thì gọi nhá, chắc phải
mai mới đẻ cơ. Chưa có tiến triển gì nên chồng về trông con, hẹn có gì
thì gọi.
Lại về đúng cái phòng sáng vừa chào tạm biệt.
Quá giấc rồi ko ngủ được, lôi ipad ra xem phim nhảm VN, cái gì mà Cuồng
phong, rồi là Người mẫu. Xem mãi, xem mãi, tự dưng thấy bụng cứ nhâm
nhẩm đau. Nhìn đồng hồ thì cơn đau đúng 5 phút/lần. Bắt đầu theo dõi từ
1h45, bật nhạc lên nghe cho thư giãn tí, Norah Jones cũng tạm, rồi lại
nhấm tí chocolate. Đến 2h30 thì ko chịu được nữa lê lết ra gọi bà đỡ.
Bảo, tao đau lắm rồi, mày vào kiểm tra hộ cái (Ich habe schmerzen.
Konnen Sie ein schauen haben?). Bà ý hỏi, có thấy cơn gò ko? Mình bảo,
ko, nhưng đau bụng ở đây này (Nein, kein Wehen. Aber sehr schmerzen). Bà
ý lại còn nói: nó đang từ từ, dần dần. Đến đây thì chả còn từ tiếng ĐỨc
nào trong đầu để mà thể hiện nữa, bà kia thì trông mình nhăn nhó quá
liền bảo: thế vào đây tao đo lại tim thai, cơn gò xem nào. Lại đeo dây
vào. Đo khoảng 15 phút chả có gì mới, bà ý bảo thế để kiểm tra cổ tử
cung nhé. Ôi giời ơi, đau dã man. Nhưng được cái bà ý bảo: a, mở 7-8cm
rồi, vào phòng đẻ thôi. Lúc đấy mới ú ớ đc 1 câu, lần trước tao đẻ chỉ
mất 40 phút thôi, tao nghĩ lần này cũng nhanh thế (Es gibt nur 40
minuten fuer mein Erst zum geburt. Ich denke diese Baby ist auch
schnell). Bà ý lại hỏi: chồng mày đâu. Mình bảo: ở nhà (zu Hause). Bà ý
hỏi tiếp: có gọi ko? Mình bảo, thôi, ko kịp đâu, còn phải trông con nữa
(Nein, er hat ein baby). Thế là bà ý bảo, ko sao tao sẽ giúp mày đẻ.
3h
vào phòng đẻ. Phòng ở đây to đẹp, rộng rãi hơn hẳn hồi đẻ ở Zurich. Mỗi
tội chả có ai. Lần trước đẻ ban ngày, 3 bà đỡ vây xung quanh, cộng với
bác sĩ các kiểu rất là đông vui. Lần này đẻ đêm, có mỗi cái bà này. Hóa
ra bà ý cũng biết 3 từ tiếng Anh: push, relax, no contraction - no push.
Thế là với 3 từ đấy bà ý cũng coach mình đẻ được. Khổ mỗi cái là có mỗi
bà ý nên lần này phải tự làm bao nhiêu thứ. Mãi đến gần cuối mới có 1
bà khác chạy vào giữ hộ cái chân. Đến lúc đau ko chịu đc nữa, dồn hết cả
hơi push ra, đang định push tiếp thì bà ý bảo thôi thôi, ko push nữa,
đầu em bé ra rồi. Nhổm lên thấy đầu nó ra thật, bà ý kéo tuột phát nó
chui ra khóc oe óe. Rồi nhau thai tuột ra. Lúc này mới gọi là khủng
khiếp. Cơn gò ở đâu dồn dập kéo đến, tử cung co bóp điên cuồng. Lúc đấy
nghĩ là thôi thế là hết đời, chết đi cho xong. Ko ngờ lần 2 nó lại đau
kinh dị thế. May mà ko rách rời, ko chắp vá nên còn đỡ 1 tí.
3h28
phút, Tôm ra đời, bé tí tẹo teo. 2.5kg, dài 47cm, ít tóc hơn Tép, mũi
đỡ tẹt hơn, mồm thì to như cái còi. Lần này được ôm con ngay, cho con bú
ngay. Nằm ở phòng đẻ gần 2 tiếng để chờ họ làm thủ tục xong đặt con vào
nôi tự đẩy về phòng. Thế là 2 lần đẻ ở Tây mà đều phải đẻ 1 mình, chồng
thì vẫn chưa biết trẻ con ra đời như thế nào. Ko biết có cơ hội biết
nữa ko đây. Đc cái 2 lần đều tự nhiên, ko cần can thiệp gì. 2 ngày thì
về nhà, 2 ngày thì sữa về, tức sữa mất 1 ngày, 4 ngày thì con rụng rốn.
Nói chung lần 2 nên mọi thứ cũng đơn giản và nhanh gọn hơn nhiều. Tuy có
vài điều chưa hài lòng lắm với một số người nhưng với bản tính vị tha
của mình thì thế cũng là ok rồi.
No comments:
Post a Comment